Lúc
còn là một thiếu niên, một lần, tôi được cha dẫn đi xem xiếc. Khi nhập
vào hàng người đang xếp dài trước quầy vé, tôi chú ý đến một gia đình
đứng ngay trước chúng tôi. Họ có đến những 6 đứa trẻ mà đứa lớn nhất có
lẽ chưa đến 12 tuổi. Nhìn dáng vẻ những đứa bé ấy có thể đoán được gia
đình chúng không giàu có. Quần áo chúng không phải loại đắt tiền nhưng
sạch sẽ và tươm tất. Và đó là những đứa trẻ biết cách cư xử. Cứ nhìn cái
cách từng 2 đứa một nắm tay nhau xếp hàng sau bố mẹ chúng thì rõ. Chúng
nói huyên thuyên một cách đầy phấn khích về những chú hề, những con voi
và những trò xiếc khác mà chúng sẽ được xem tối nay. Rõ ràng chúng chưa
từng đến rạp xiếc bao giờ. Buổi tối ngày hôm nay thật sự rất đặc biệt
với cả 8 đứa trẻ ấy.
Cha
mẹ chúng đang đứng ở đầu hàng với vẻ mặt hãnh diện. Người phụ nữ nắm
lấy tay chồng, nhìn ông một cách dịu dàng. Ngay lúc ấy, người bán vé
ngẩng lên và hỏi người đàn ông số vé ông ta cần. Người đàn ông trả lời
đầy hứng khỏi: "Cho tôi 6 vé trẻ con, 2 vé người lớn để tôi có thể dẫn
cả nhà mình vào xem xiếc. "
Nhưng,
khi người bán vé báo giá của 8 chiếc vé, bàn tay người vợ đột ngột rồi
khỏi tay chồng, đầu bà ta gục xuống. Mặt người đàn ông hơi tái đi. Ông
ta tiến lại quầy vé gần hơn và hỏi: "Anh nói giá bao nhiêu?".
Người
bán vé bình thản lập lại giá của 8 chiếc vé, nhưng người đàn ông không
có đủ tiền. Làm sao ông ta có thể quay lại và bảo với 6 đứa con của mình
rằng ông ấy không đủ tiền để dẫn chúng vào xem xiếc?.
Chứng
kiến tất cả những gì xảy ra, cha tôi lặng lẽ lấy từ trong túi ra tờ 20
đô và thả xuống đất. Sau đó, ông cúi xuống nhặt lên và vỗ vai người đàn
ông, nói rất tự nhiên: "Xin lỗi, thưa ông, cái này vừa rơi ra từ túi
ông".
Người
đàn ông ngay lập tức hiểu ra. Ông không cầu xin của bố thí nhưng rõ
ràng ông có thể đoán đây là sự giúp đỡ trong một tình huống ngặt nghèo.
Bối rối trong giây lát, ông ấy nhìn thẳng vào mắt cha tôi, chụp lấy tay
cha bằng cả hai bàn tay, một giọt nước mắt rơi lặng lẽ xuống má, đôi môi
mấp máy một cách khó khăn: "Cảm ơn, cảm ơn ông rất nhiều. Điều này thật
sự ý nghĩa với gia đình tôi lúc này". Sau khi nhìn cả gia đình người
đàn ông khuất sau cánh cổng rạp xiếc, tôi và cha đón xe buýt về nhà, đơn
giản bải vì số tiền còn lại trong túi cha không đủ để mua vé cho hai
cha con. Thật sự thì chúng tôi cũng chẳng dư dả gì! Nhưng tôi không hề
giận cha. Những gì cha đã làm lúc đó đáng giá hơn cả ngàn buổi xem xiếc.