Suốt
mùa đông năm đó tôi ở làng Castelmare, một làng gần như hoàn toàn bị
tàn phá ở gần Livourne (Ý) và sáng nào tôi cũng gặp bà lão Maria
Bendetti. Nhỏ con, mảnh khảnh, nhăn nheo, bà đi chân không, bận một
chiếc áo đen đã bạc màu, thành hung hung đỏ, đầu quấn một chiếc khăn
quàng đen, lọm khọm, vai mang nặng một cái gùi đan bằng miên liễu
(osier).
Mặt
bà tóp lại, sạm đen, tiều tụy, ưu tư, mang nhưng nét đau khổ, rầu rĩ,
thất vọng. Bà bán cá, những loài cá kỳ dị mà không ngon của Địa Trung
Hải, dân
làng chỉ sống bằng những con cá đó với ít mì ống. Tôi đã biết làng đó
thời còn thái bình, dân chúng sung sướng và vô tư lự. Bây giờ ở công
trường nhỏ xíu nhà cửa đã sập hết vì bom đạn, chỉ còn một đống gạch vụn,
không nghe thấy tiếng cười, tiếng nhạc như hồi xưa nữa. Không khí phảng
phất mùi hương hoa trúc đào thành thử cảnh tượng thê thảm như một nghĩa
địa, làm cho tôi đau lòng. Nơi đó trước kia thì thích biết bao, bây giờ
chết rồi, cảnh tan hoang hoàn toàn đó thật xót xa, tuyệt vọng.
Hầu
hết các thanh niên đã bỏ xứ di nơi khác. Nhưng các ông già bà cả và trẻ
con còn ở lại; họ lầm lùi đi trong cảnh đổ nát như những bóng ma; có
mấy chiếc thuyền và mấy chiếc lưới rách vá víu bậy bạ, họ cực khổ lắm
mới kiếm được miếng ăn, chỉ vừa đủ cho khỏi chết. Trong số những người ở
lại, có bà Maria. Đôi khi bà dắt theo một em gái mười tuổi, chắc là
cháu bà. Gầy ốm, rách rưới, em đi chân không, lon ton bên cạnh bà, vừa
đi vừa rao:
“Cá đây! Cá tươi đây ! ”
Như
cố làm cho người ta tin rằng cá mới ở dưới nước lên. Tôi nhận xét hai
bà cháu, mà không khỏi buồn rầu, lo ngại cho họ; họ có vẻ cố bám lấy một
dĩ vãng đã qua, qua hẳn rồi. Quả là một ảo vọng.
Một
buổi sáng, khi họ đi qua công trường tan hoang, tôi hỏi chuyện họ.
Trong chiến tranh họ đã thoát chết khi bị dội bom và bây giờ họ sống
trong cái hầm ở hẻm Eustacia, khu nghèo nhất của làng mà không bị tàn
phá. Vì trong lòng xót xa, đâm ra bi quan, tôi hỏi bà lão :
” Tại sao bà không đi nơi khác ? Ở đây còn có tương lai gì nữa đâu?… Tàn phá hết rồi… Hết hẳn rồi “.
Bà lão làm thinh một chút rồi chậm chạp lắc đầu:
” Đây là quê hương của mình. Với lại đâu có hết hẳn ” .
Rồi
hai bà cháu bước đi, và tôi có cảm tưởng rằng họ vui vẻ nháy mắt với
nhau, ra vẻ hóm hỉnh, biểu đồng tình. Thấy vậy tôi sinh ra tò mò. Mấy
ngày sau, tôi bất giác dò xét xem họ đi đâu, không cố ý rình mò. Buổi
sáng tôi thấy họ đi làm những công việc hàng ngày như mọi người, nhưng
buổi chiều thì không thấy họ đâu hết.
Mấy
lần, sau bữa trưa, tôi đi qua hẻm Eustacia, căn phòng nhỏ của họ luôn
luôn vắng tanh. Có thể rằng hai bà cháu đó không chất phác như tôi tưởng
chăng? Tại sao mà buổi chiều nào cũng đi khỏi? Có làm gì ám muội không?
Buôn lậu hoặc chợ đen? Vì nghi ngờ họ như vậy nên một buổi nọ, tôi bỏ
hẳn giấc trưa trên bãi biển, lại hẻm Eustacia sớm hơn mọi lần. Tôi nấp
dưới một cái cổng, rình căn nhà của bà lão. Tôi không phải đợi lâu.
Khoảng một giờ trưa, hai bà cháu ở trong hầm bước ra, mỗi người đeo một
cái giỏ không trên lưng; họ nắm tay nhau, vui vẻ, hăng hái lên đường.
Tôi đi theo rình họ, như một tên trộm.
Hai
bà cháu lách qua đám nhà cửa đổ nát. Tới đầu làng, họ tiến vào một con
đường mòn cháy nắng đưa xuống lòng sông cạn khô. Tôi đứng trên cao nhìn
xuống bờ sông. Tôi ngạc nhiên làm sao, thấy nhiều người cuốc đất, xúc
đất trong lòng sông lởm chởm những đá. Hai bà cháu đặt giỏ xuống rồi bắt
đầu làm việc. Mới đầu tôi tưởng họ tìm bảo vật vàng bạc gì đó, rồi tôi
thấy đứa cháu gái xúc một giỏ cát còn bà lão lựa kỹ từng phiến đá trắng
vuông vức, bỏ vào giỏ. Khi giỏ đầy rồi, họ đeo lên lưng, chậm chạp leo
cái dốc dựng đứng để lên bờ. Họ đi ngang sát chỗ tôi núp. Không biết họ
có nhận thấy tôi không. Nếu có thì họ cũng không để lộ cho tôi thấy. Đợi
cho họ đi qua rồi, tôi mới theo dõi. Con đường đưa tới chỗ cao nhất của
làng, tới một cái đồi nhỏ bao quát cả miền chung quanh. Mấy lần đi
chơi, tôi chưa bao giờ bước chân tới đó: đó là nơi duy nhất không bị tàn
phá.
Một
nhóm người trong làng đương làm việc trong một bụi cây keo (acacia). Họ
nói nhỏ nhẹ với nhau, không có những cử chỉ huênh hoang mà lặng lẽ trộn
hồ, đục những phiến đá nhỏ nhắn, trắng và đẹp rồi sắp với nhau, chồng
lên nhau thành những bức tường của một kiến trúc rộng lớn.
Mới
đầu tôi chưng hửng. Rồi đột nhiên tôi đoán được mục đích của họ, họ
tính xây cất cái gì. Tôi nghẹt thở. Những kẻ đó chỉ có mỗi một cái nhà
đủ che mưa che nắng còn bao nhiêu đã mất hết, những ông già bà cả và trẻ
con đó mà tôi tưởng chỉ là những bóng ma bất lực, hư ảo, vật vờ đã
quyết tâm làm một công tác tập thể đầu tiên là tự lực xây cất một giáo
đường mới mẻ, lộng lẫy. Không phải một nhà thờ nhỏ xấu xí tạp nhạp đâu,
mà một chỗ thờ phượng qui mô, đẹp đẽ hơn tất cả những giáo đường cũ
trong miền.
Bà
lão và đứa cháu trút giỏ cát, đá xuống, nghỉ một chút để thở rồi lại
trở xuống lòng sông. Khi đi ngang qua sát tôi, mồ hôi nhễ nhại trên
trán, bà lão ngó lén tôi, cặp mắt đen và nghiêm nghị của bà có vẻ tươi
cười dịu dàng mà bí mật, bề ngoài thì bình tĩnh mà bề trong thì ranh
mãnh một cách hiền từ. Bà có vẻ như bảo:
“Sao? Có thực là tương lai của tụi tôi đã hết hẳn chưa?”
Tất
cả cuộc đời của bà hiện rõ trong vẻ nhìn đó, từ dĩ vãng, hiện tại tới
tương lai. Một cuộc đời can đảm, nhẫn nại, một lòng tin tưởng bền bỉ,
không gì lay chuyển nổi, một ý chí cam nhận cái gì không tránh được,
nhất là quyết tâm tin tưởng. Tôi xấu hổ đứng trân trân ra đó trong khi
hai bà cháu đi khuất trong đường mòn. Nghĩ rằng mình đã để cho niềm thất
vọng lôi cuốn, tôi thấy đau nhói ở trong tim như có mũi dao đâm vào đó.
Ừ thì tan hoang, đổ nát đấy nhưng đã làm sao? Nếu những người già lọm
khọm như vậy và những người trẻ măng như vậy mà còn có lòng tin tưởng
mãnh liệt như vậy thì thế giới vẫn còn có thể hy vọng được, hy vọng được
ở tất cả.
Tôi
đứng trên đồi một hồi lâu. Sau cùng khi tôi xuống đồi, lòng đã bình
tĩnh, phấn khởi rồi thì ngôi sao Hôm hiện lên, tuy còn lờ mờ nhưng đã
lấp lánh trên nền trời vô biên, và làng xóm chìm lần sau làn sương nhẹ
từ biển bốc lên. Nhưng ở “cái nơi tâm linh còn bừng bừng đó”, tôi thấy
tất cả các ngọn lửa chiếu ra rực rỡ.