Suốt
20 năm qua, tôi đã diễn thuyết trước khán giả thuộc mọi lĩnh vực và
thành phần khác nhau trong một ngoại hình rất giống Tổng thống Benjamin
Franklin, kể cả trang phục.
Một ngày nọ, tôi đã đến thăm và trò chuyện với các em học sinh ở một
trường tiểu học. Một học sinh đã giơ tay phát biểu: “Cháu nghĩ rằng ông
đã chết”. Câu hỏi này thật khác thường và tôi đã cố gắng tìm câu trả lời
thích hợp: “Đúng vậy, ông đã chết vào ngày 17 tháng 4 năm 1790 khi ông
84 tuổi, nhưng ông không thích như thế và ông sẽ không bao giờ làm như
thế nữa.”
Ngay
lập tức tôi đề nghị các em đặt những câu hỏi khác và gọi cậu bé ngồi
cuối lớp đang giơ tay xin phát biểu. Cậu bé hỏi tôi: “Vậy khi ở trên
Thiên đường, ông có nhìn thấy mẹ cháu ở đó không?”
Tim tôi như ngừng đập. Tôi ước gì mặt đất có thể nứt ra và nuốt chửng tôi vào đó.
Lúc
ấy, tôi chỉ có thể tự an ủi mình: “Phải chấp nhận điều này!” Tôi hiểu
rằng khi cậu bé chỉ mới 11 tuổi đặt câu hỏi đó cho tôi trước mặt các bạn
nghĩa là sự kiện đau buồn ấy vừa mới xảy ra hoặc có thể là mối quan tâm
rất lớn đối với cậu bé. Tôi cũng biết là mình cần phải nói một điều gì
đó để an ủi cậu.
Sau
đó tôi chợt trả lời: “Ông không chắc là trong những người ông gặp có mẹ
cháu, nhưng nếu đúng như vậy thì mẹ cháu sẽ là thiên thần đẹp nhất trên
Thiên đường”.
Nụ
cười trên khuôn mặt của cậu bé đã cho tôi biết rằng đó là câu trả lời
đúng. Tôi không biết những lời nói đó đến từ đâu nhưng tôi nghĩ có lẽ
tôi vừa mới nhận được sự giúp đỡ từ một thiên thần đẹp nhất trên Thiên
đường.
” Trái tim của kẻ xuẩn ngốc nằm ở cửa miệng, nhưng cái miệng của người thông minh lại ngự trị trong trái tim. “