Một hôm Sư tử kiêu hãnh đi xuống một cánh rừng, các loài thú vật nhìn thấy đều kính cẩn nhường đường cho sư tử, nhưng một con lừa be be buông lời ra một lời nhận xét đầy khinh thị.
Sử
tử cảm thấy hơi tức giận. Nhưng khi nó quay đầu nhìn lại và nhìn thấy
kẻ đã nói, nó liền lặng lẽ tiếp tục bỏ đi. Nó chẳng muốn phí sức với một
kẻ ngu ngốc, thậm chí chẳng thèm giương lên một cái vuốt.
Không nên bực mình vì lời nói của một kẻ ngu ngốc, cứ coi như chẳng có gì!
LŨ ẾCH MUỐN CÓ VUA
Lũ
ếch đã chán chường mệt mỏi với việc tự trị. Chúng đã được tự do quá nên
lại đâm ra hư hỏng, chúng chẳng làm gì, cứ ngồi chán chường kêu ộp ộp
và muốn có một chính phủ giúp cho chúng có được cuộc sống đế vương hoàng
tộc, và cai quản chúng theo một cách thức để chúng biết là chúng có
người đứng đầu cầm quyền. Chúng ta không thể vô chính phủ như thế này
nữa, chúng tuyên bố. Thế là chúng trình thư kiến nghị lên thần Jupiter
để xin một ông vua cho chúng.
Thần
Jupiter thấy chúng thô thiển và ngu ngốc quá, nhưng muốn chúng không
kêu gào nữa và để cho chúng biết là chúng có vua, thần liền ném xuống
một khúc gỗ lớn, rơi xuống ao văng nước lên tung tóe. Lũ ếch nấp mình
vào đám lau sậy, nghĩ rằng chúng đã có một ông vua mới quyền uy đáng sợ.
Nhưng chẳng bao lâu, chúng đã phát hiện ra Vua Khúc Gỗ của chúng hiền
lành ít nói chẳng khác gì cục đất. Chẳng mấy chốc mấy con ếch con đã
dùng vua để làm cái bệ nhảy để lao xuống nước, còn mấy ông ếch già lại
dùng vua để làm nơi hội họp, ở đó chúng lớn tiếng phàn nàn với thần
Jupiter về chính phủ của chúng.
Để
dạy cho lũ ếch một bài học, vị thần của các thần này liền phái xuống
một con Ngỗng để làm vua nước ếch. Con Ngỗng tỏ ra khác hẳn so với vị
vua Khúc Gỗ cũ. Nó gộp gộp quát lũ ếch đứng nghiêm, quay trái, quay phải
suốt ngày, chẳng mấy chốc lũ ếch đã nhận ra sự ngu ngốc của mình. Ộp ộp
rên rỉ, chúng van nài thần Jupiter rút lại vị vua tàn bạo này không thì
cả lũ ếch của chúng chắc sẽ chết hết.
“Thế nào!” Thần la lớn “Bây giờ lũ các ngươi vẫn chưa hài lòng sao? Các
ngươi đã muốn gì có nấy thì bây giờ có sao các ngươi cũng cứ phải chịu.”
Đừng đứng núi này trông núi nọ…