Tôi
đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ
quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng
dạy, thì bỗng thấy có ai đó đập nhẹ vào tay. Tôi dừng: không có ai cả.
Tôi đi tiếp. Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần này tôi quay hẳn người
lại, và nhìn xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt, cũng có thể đó
là do tôi có cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.
Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù.
Nó chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang thang trên đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô.
– Bánh mì, ông ơi??
Nếu
sống ở Braxin, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một
cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo
tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:
– Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này? – Tôi gọi.
Thằng
bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ
ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố, nơi chúng đang phải lang
thang, mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé này lại làm tôi ngạc nhiên.
Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái
bánh mì ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin
được khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng
không muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.
Tôi
bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn
ra cửa mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong
cửa hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt gí vào cửa kính, quan
sát.
“Nó làm cái quái gì thế ?!” – Tôi nghĩ.
Tôi
đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi,
chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ
người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn
phải ngừng vài giây), và nói: “Cảm ơn chú?!” Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi
bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: “Cảm ơn chú nhiều lắm ạ !”
Lúc
đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói
được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất Khi tôi viết bài này tôi
vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi mua chiếc bánh mì cho
thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn còn cảm thấy xúc động
và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc động đến thế chỉ bởi
một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu bánh mì, thế thì mọi
người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những lời cảm ơn – thực sự
cảm ơn – vì những gì họ làm cho chúng ta. Hãy dành thời gian để nói
những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn cả!