Chúng ta còn yêu thì chúng ta còn tha thứ. (Francois Rochefoucauld)
Bố
là một người đàn ông đồ sộ, cao một mét tám và nặng một trăm năm mươi
ký. Giọng bố to, trầm và luôn luôn gây ấn tượng rằng tốt hơn là bạn đừng
ngồi chung bàn ăn với bố.
Khi
bố đứng đó với đôi mắt nảy lửa rừng rực và phóng hỏa đốt bạn với tính
khí nóng nảy của ông, thì bạn sẽ hiểu thế nào là sợ… ông Trời – một nỗi
sợ tôi đã biết từ hồi còn rất bé.
Bất
cứ khi nào tôi làm gì sai, không có chuyện bàn về những gì tôi đã làm
hay không có bất cứ lý lẽ nào được đưa ra để giúp tôi thay đổi hành vi
của mình – chỉ là chiếc dây thắt lưng, một dây lưng bằng da cứng. Từ lần
đầu tiên bố quất tôi, tôi hiểu rằng ông Trời luôn mang theo một dây
thắt lưng trên người.
Khi
bố và bạn bè ông tụ họp ở nhà chúng tôi, họ bắt đầu náo loạn nhà cửa
trong lúc bố hồi tưởng về những ngày khi ông là Chiếc Găng Vàng vô địch
quyền Anh. Bất cứ khi nào bố vào trận với một gã nào, họ đều lùi bước.
Họ biết họ không phải đối thủ của ông, bởi không ai thô bạo và dai sức
hơn bố tôi.
Tôi
cảm thấy rất may khi bố vắng nhà hầu hết thời gian. Bố làm việc vận
hành các thiết bị nặng nhọc cho đội xây dựng cầu đường, và công việc của
bố khiến ông phải có mặt trên đường cả tuần lễ một lần. Nhưng cứ tối
thứ Sáu đến, khi nhìn thấy xe của bố hiện ra trên lối vào nhà, là tôi
chạy tìm chỗ trốn. Rồi mẹ sẽ cho ông một tràng báo cáo về việc suốt tuần
qua tôi đã hư đốn thế nào. Chẳng bao lâu ông sẽ réo tên tôi và triệu
tôi đến nhà bếp. Khi bố hét vào mặt tôi, mùi hôi của rượu và thuốc lá
xộc vào mũi tôi vào tận cổ họng, khiến cho tôi muốn nôn ọe.
“Tao
không có tâm trạng cho việc này đâu!”, ông hét lên. “Tao làm việc cực
khổ cả tuần trời, và bây giờ tao trở về nhà với chuyện như vầy đây hả!”
Rồi thắt lưng được tháo ra.
Điều
bố không nhận ra là phương pháp trừng phạt này càng khuyến khích cho
loại hành vi mà ông đang cố ngăn chặn. Và bất cứ lúc nào tôi nói với ông
về việc đó, ông càng điên tiết hơn và hét lớn, “Đừng làm như tao làm.
Làm như tao nói ấy!”
Hình
thức trừng phạt sai lầm này dẫn đến nhiều vấn đề hơn khi tôi lớn lên.
Và điều khiến nó tồi tệ hơn là tôi không có một con đường để quay lại.
Tôi khiếp sợ bố và không biết phải trông đợi những gì từ những cơn thịnh
nộ của ông. Tôi nguyện rằng khi đủ lớn, tôi sẽ bỏ nhà ra đi và ở càng
xa bố càng tốt.
Sau
cùng bố mẹ tôi ly hôn, và tôi đã không gặp bố những năm sau đó. Mẹ vẫn
giữ liên lạc với tôi, và một ngày mẹ gọi cho tôi để báo rằng bố đã đi
khám bác sĩ, ông rất yếu. Tôi tự hỏi mình nên làm gì bây giờ hay mình có
nên làm bất cứ điều gì hay không. Chúng tôi không thân thiết nhau. Làm
thế nào chúng tôi có thể gần gũi sau tất cả những việc bố đã nói và làm
khi tôi còn nhỏ? Tôi thậm chí đã không thấy thích đàn ông nữa! Nhưng
thật kỳ quặc, tôi cảm thấy trong tim mình luôn có một sự lôi kéo kỳ lạ,
và tôi quyết định gọi cho bố.
“Bố, con, Lindy đây.”
“Lindy
ư?”, ông nói, nghe như thể ông đang lướt qua trí nhớ của mình về tất cả
những gì dính dáng đến cái tên Lindy mà ông từng biết.
Một
khoảng yên lặng. Tôi ngập ngừng, cố gắng cẩn thận chọn lọc từng từ.
“Con nghe nói bố không được khỏe và quyết định gọi điện thăm bố.”
“Bác sĩ nói bố không sống được bao lâu nữa.”
“Bố bị gì ạ?”
Ông bắt đầu khóc và lầm bầm một vài từ tôi không thể hiểu được, và rồi ông gác máy.
Một
vài tuần trôi qua, tôi suy nghĩ về tình trạng của bố và về việc tôi nên
gánh lấy vai trò gì đây. Trong khi cứ loay hoay suy nghĩ, tôi nhận được
cú điện thoại khác từ mẹ báo rằng bố đã được đưa vào nhà tế bần. Sự do
dự chuyển thành nỗi tuyệt vọng. Tôi hiểu nhà tế bần nghĩa là gì. Tôi
không muốn tin rằng bệnh của bố đã vào giai đoạn cuối. Bố còn bao nhiêu
thời gian nữa? Tôi phải biết điều đó.
Tôi
nhảy vào xe và hối hả lái đến khu điều trị của nhà tế bần. Khi tôi đến
nơi, hai y tá và một bác sỹ có mặt ở đó liền an ủi tôi. Sau khi xem hồ
sơ của bố, tôi đã có mọi thông tin mình cần. Tất cả những năm tháng rượu
chè be bét cuối cùng đã lãnh hậu quả của nó. Bố bị xơ gan mãn tính,
điều đó dẫn đến căn bệnh ung thư đang lan ra toàn bộ cơ thể ông.
Tôi
khiếp sợ những gì sẽ đến. Tôi cảm thấy như mình không thuộc về nơi đó.
Tôi sẽ nói gì với người đàn ông mà tôi không gặp bao nhiêu năm qua? Tôi
cảm thấy như đây là cảnh tượng cuộc đời của người nào đó chứ không phải
của tôi. Mơ hồ về việc mình đang làm, tôi bước về hướng phòng của bố,
đẩy cửa bằng một sức mạnh mà tôi không hiểu ở đâu ra. Và mặc dù bước rất
chậm, nhưng tôi lại đến phòng bố quá nhanh. Khi tôi nhìn quanh quất ở
cửa ra vào, bố đã thấy tôi và bảo tôi vào trong.
“Hãy
nhìn bố đi, Lindy,” ông nói và khóc. Rồi ông giơ cánh tay lên và chỉ
cho tôi xem làn da bủng beo của ông. “Bố đang kiệt dần, và bố không thể
làm gì được.”
“Con biết, bố à,” tôi nói, cố gắng không cảm nhận nỗi đau của ông.
Rồi
tôi lắng nghe ông nói. Ông nói về mẹ tôi và làm thế nào mà mọi việc đã
không suôn sẻ. Ông bảo tôi là ông đã cố gắng làm điều tốt nhất mà ông có
thể làm cho tôi, nhưng mọi thứ hoá ra lúc nào cũng sai cả.
“Bố yêu con, Lindy,” ông nức nở. “Bố có lỗi với con, bố xin lỗi con.”
Tôi
ôm ông trong tay khi ông thú nhận những hối tiếc của mình. Và dù cho
tôi không nói gì cả, nhưng cử chỉ an ủi của tôi cho thấy tôi đã tha thứ
cho ông.
Rời
khỏi nhà tề bần, đầu tôi quay như chong chóng. Tất cả diễn ra chỉ trong
một đêm. Chỉ trong một đêm mà tôi cảm thấy choáng váng, sợ hãi, tha thứ
và đau khổ. Bố tôi là một người đàn ông suy kiệt, không phải là người
đàn ông tôi biết khi tôi đang ở tuổi trưởng thành. Không gì chạm được
vào ông khi đó. Ông là nhà vô địch Găng Tay Vàng.
Chỗ
yếu của tôi lỏng ra, và tôi bắt đầu khóc thét như một đứa trẻ. Tôi
không chỉ khóc cho những gì bố và tôi đã không có được trong mối quan hệ
cha con của mình, mà tôi khóc cho những gì chúng tôi có thể vẫn có được
nếu bố không sắp chết. Giờ đây, bố dường như đã thay đổi và như một
người cha tôi có thể cùng chung sống. Nhưng ông lại sắp ra đi, và cả ông
lẫn tôi đều không thể làm bất cứ điều gì nữa.
Nhưng thời gian thì vẫn còn.
Trong
vài tuần kế đó, tôi ghé thăm bố mỗi tối sau giờ làm việc. Chúng tôi
ngồi trò chuyện. Thậm chí tôi còn chạy việc lặt vặt cho ông và mua cho
ông một vài thứ ông cần. Tôi bắt đầu nhìn thấy những điều về bố mà tôi
chưa từng biết trước đây. Tôi đã chỉ biết về những mặt xấu của bố, giờ
thì tôi bắt đầu nhìn thấy các mặt tốt, và chúng tôi đang trở thành bạn
của nhau. Nhưng ngay khi tình bạn của chúng tôi chớm nở, thì đến lượt
ông rơi vào tình trạng tồi tệ nhất.
Một
tối, khi tôi đến thăm ông, y tá nói rằng họ không nghĩ ông có thể qua
khỏi đêm nay. Bác sỹ đã tăng liều thuốc móc phin, nhưng nó vẫn chưa điều
hòa, và bố đang rất đau. Người ta bảo với tôi là cứ mỗi mười lăm phút
máy nhắn sẽ kêu lên, và tại thời điểm đó tôi có thể nhấn một nút để gửi
liều móc phin không liên tục vào cơ thể bố. Tôi quyết định ở lại với ông
suốt đêm. Bố nói chuyện rất nhỏ. Và mỗi lần máy nhắn kêu lên, tôi lại
nhấn nút, nhận ra rằng mỗi lần tôi làm như thế, hai cha con lại khó có
thể nói chuyện dài hơn.
Bố
cầm cự thêm được hai ngày, tôi đã ở bên bố khi ông qua đời. Tôi nắm tay
ông, hôn lên trán ông và nói, “Không sao đâu bố. Bây giờ bố có thể đi
rồi. Ông bà nội đang chờ bố, và giờ thì bố có thể làm những con đường
trên thiên đàng rồi.”
Bố đã là một người làm đường rất giỏi. Bố đã lát con đường lấp đi hố ngăn cách giữa bố và tôi.