Một
ngày nọ, khi đang rảo bộ từ trường về nhà, Mark trông thấy một cậu bạn
đi phía trước bị vấp ngã làm đổ tung sách vở mang trên người, cùng với
hai cái áo len, một cây gậy chơi bóng chày, một đôi găng tay, và một
chiếc máy ghi âm nhỏ. Mark cúi xuống giúp cậu ta nhặt lại những món đồ
vương vãi.
Trên đường đi, Mark được biết tên cậu là Bill, rằng cậu thích chơi điện tử, bóng chày và yêu thích môn lịch sử, rằng cậu đang gặp nhiều rắc rối trong một vài môn học, và rằng cậu ta vừa mới chia tay với bạn gái mình.
Mark
tiếp tục đi về sau khi tiễn Bill về nhà. Sau đó Mark và Bill tiếp tục
gặp nhau trong trường, cả hai cùng ăn trưa với nhau một, hai lần, rồi cả
hai cùng tốt nghiệp phổ thông. Trong những năm kế tiếp ở trường trung
học, họ vẫn thường xuyên gặp gỡ nhau.
Rồi năm cuối cùng ở bậc trung học chờ đợi từ lâu cũng đã đến. Ba tuần
trước khi lễ tốt nghiệp diễn ra, Bill hỏi Mark xem liệu họ có thể gặp
nhau trò chuyện được không. Bill nhắc Mark nhớ lại ngày hai người gặp
nhau lần đầu. “Cậu có bao giờ tự hỏi vì sao vào hôm đó mình lại mang
nhiều đồ về nhà như vậy không?”, Bill hỏi. “Cậu biết không, mình đã dọn
sạch ngăn tủ vì mình không muốn để mớ đồ đạc lộn xộn đó lại cho người
khác. Trước đó, mình đã lấy trộm của mẹ một số thuốc ngủ và lần về nhà
đó là để tự tử. Nhưng khi cùng trò chuyện và cười đùa vui vẻ với cậu,
mình nhận thấy rằng nếu chết đi, mình sẽ tiếc lắm khoảnh khắc đáng nhớ
đó, và có thể cả quãng thời gian tuyệt vời sau này nữa. Cậu thấy đấy,
Mark, vào ngày hôm đó, khi cậu nhặt hộ mình những cuốn sách, cậu đã làm
được hơn thế rất nhiều. Cậu đã cứu cuộc đời mình đấy”.
“Mọi người đều có thể trở nên vĩ đại. Chỉ cần trái tim bạn chan chứa lòng khoan dung, và tâm hồn bạn tràn ngập tình yêu thương.”
– Martin Luther