Albert
Einstein từng nói: “Một cuộc sống vì một cuộc sống khác mới là một cuộc
sống xứng đáng”. Câu nói này hoàn toàn phù hợp để nói về mẹ tôi. Bà
thương yêu và luôn giúp đỡ người khác vô điều kiện. Cố gắng duy trì cuộc
hôn nhân không hạnh phúc với một người đàn ông nghiện rượu và nuôi nấng
bốn đứa con gái, bà vẫn còn thời gian để dành cho người khác.
Cuộc
sống không bao giờ dễ dàng, nhưng ngôi nhà của chúng tôi luôn tràn ngập
niềm vui và tiếng cười. Bà đã mang đến tình yêu cuộc sống và lòng
thương người cho các con, các cháu của bà.
Tôi
vẫn nhớ hồi học cấp I, mẹ biết trong lớp tôi vào mùa đông có một bạn và
anh chị em của bạn ấy không có bao tay, nón và khăn choàng cổ. Và ngày
hôm sau, trên bàn của mỗi bạn ấy có một cái hộp đựng hai cái nón, hai
đôi bao tay và hai khăn choàng cổ. Tôi không bao giờ có thể quên niềm
vui của các bạn tôi khi nhận được những món quà đó. Đó chỉ là những món
quà thật đơn giản, nhưng với những người bạn nghèo của tôi khi đó thì
những món quà của mẹ tôi là cả một điều kỳ diệu to lớn.
Mẹ
tặng những món quà đó không một chút suy nghĩ. Mẹ nói với tôi rằng khi
bà còn là một đứa trẻ, bà và các anh chị em luôn phải mặc những chiếc áo
choàng cũ trong mùa đông lạnh giá và tay thì luôn bị nứt nẻ vì không có
bao tay. Và bà không thể chịu được khi thấy có những đứa trẻ khác phải
chịu cảnh đó.
Khi
tôi thấy một đứa trẻ không có áo khoác và bao tay, tôi không coi đó là
một người lạ mà dường như thấy đó chính là mẹ tôi, các cô, các chú, các
bác của tôi. Đó chính là điều mà mẹ tôi đã dạy: những người nghèo khổ
khó khăn mà bạn đang thấy trên đường mỗi ngày có thể không phải là người
mà bạn yêu quí ngay lúc đó nhưng có thể là bạn vào ngày mai, hay có thể
là những người thân của bạn ngày hôm qua. Hãy biết yêu và giúp đỡ mọi
người như đang giúp đỡ, đang yêu những người thân của mình.