Khi
học cấp I, có lần tôi tranh cãi kịch liệt với một cậu bạn. Thực tế tôi
không nhớ chúng tôi đã cãi nhau vì cái gì, nhưng bài học ngày hôm ấy thì
tôi vẫn nhớ mãi.
Khi cãi nhau, tôi khăng khăng cho rằng tao đúng, mày sai , và bạn tôi cũng nhất quyết mày sai, tao đúng!
Cô
giáo tôi bắt gặp, bảo cả hai chúng tôi lên phòng giáo viên. Cô bảo mỗi
đứa ngồi một bên cạnh bàn, trên bàn có một quả bóng nhựa rất lớn. Quả
bóng màu đen xì. Thế mà khi cô giáo hỏi: “Em thấy quả bóng màu gì?” thì cậu bạn tôi đáp: “Thưa cô, màu trắng” .
Tôi
không thể hiểu nổi nó đang nói gì. Mắt nó bị mờ hay đầu óc nó bị điên?
Hay nó muốn trêu tức tôi? Thế là tôi bật lên cãi: “Màu đen chứ, đồ
ngốc!”.
Chúng
tôi lại bắt đầu cãi nhau về màu sắc của quả bóng. Đến lúc này thì cô
giáo bảo chúng tôi đổi chỗ cho nhau. Lần này khi cô hỏi tôi: “Quả bóng
màu gì?”, tôi đành phải trả lời: “Màu trắng ạ” . Bởi quả bóng đó được
sơn hai màu khác nhau ở hai phía. Từ chỗ tôi ngồi ban đầu thì nó màu
đen, còn chỗ bạn tôi thì nó màu trắng. Vậy mà chúng tôi đã gân cổ cãi
nhau vì một điều mà cả hai đều chắc chắn cho là mình đúng mà không biết
tại sao người kia nói ngược lại ý kiến của mình.
Đừng
bao giờ tự cho mình là hoàn toàn đúng. Bạn phải đặt mình vào địa vị và
hoàn cảnh của người khác để đánh giá sự việc, tình huống trong cuộc sống
theo quan điểm của chính họ thì mới có thể thật sự hiểu họ được.