Niccolo
Paganini, một nghệ sỹ vĩ cầm đầy sắc thái và tài năng của thế kỷ 19
đang đứng chơi một bản nhạc khó trong một khán phòng chật kín người. Một
ban nhạc vây quanh ông cùng hòa nhạc với ông. Bất chợt, một dây đàn bị
đứt và treo lóng lánh dưới cần đàn của ông.
Những
giọt mồ hôi từ trán ông tuôn ra. Ông lo lắng nhưng vẫn tiếp tục chơi,
ứng biến một cách tốt đẹp. Dây đàn thứ hai lại bị đứt trước sự ngạc
nhiên của nhạc trưởng. Và
ngay sau đó là dây thứ ba. Giờ thì có ba dây đàn bị đứt đang đong đưa
trên chiếc vĩ cầm của Paganini, khi người nghệ sỹ bậc thầy này hoàn
thành khúc cao trào với chỉ một dây còn lại. Khán giả nhịp chân và trong
phong cách lịch thiệp của người Ý, đại sảnh đã ngập tràn những tiếng
“hoan hô”.
Khi
tiếng vỗ tay khen ngợi lắng xuống, người nghệ sỹ vĩ cầm này yêu cầu mọi
người ngồi xuống. Mặc dù họ hiểu chẳng còn cách nào để mong ông biểu
diễn phần còn lại, nhưng mọi người đều yên lặng ngồi xuống chổ ngồi của
mình. Ông nâng đàn lên cao cho mọi người nhìn thấy. Ông gật đầu với
người chỉ huy dàn nhạc để bắt đầu chơi lại và rồi quay mặt về đám đông.
Với một ánh mắt ngời sáng, ông mỉm cười và nói to: “Đây là Paganini với
một dây đàn!”
Rồi
ông đặt chiếc đàn Stradivarius một dây dưới cằm và chơi nốt đoạn cuối
với chỉ một dây đàn. Trong lúc khán giả lắc đầu trong tột cùng kinh
ngạc.
Cuộc
sống của chúng ta có lẽ luôn ngập tràn bao rắc rối, lo toan, thất vọng
và những điều bất cập. Thành thật mà nói, chúng ta mất hầu hết thời gian
để tập trung và băn khoăn về những dây đàn bị đứt đoạn, dở dang, và
những điều bất chợt – tất cả đều không thể đổi thay được.
Phải chăng bạn vẫn đang buồn đau vì những cung đàn bị đứt đoạn trong đời?
Có phải chỉ với dây đàn còn lại mà bạn sẽ chơi lạc điệu không?
Nếu đúng thế, liệu tôi có thể khuyên bạn đừng nản lòng, cứ tiếp tục và bắt đầu chơi lại chỉ với một dây đàn.
Hãy để nó ngân lên một giai điệu ngọt ngào mà cả thế giới khát khao với đầy ngẫu hứng.
Bạn có thể làm được nếu bạn muốn.